MAIN MENU
TÂM TƯ SAO BIỂN 2001
- Lời Mở
KÝ ỨC
- Những bước hình thành TCV Sao Biển
- Tiểu Chủng Viện Sao Biển
- Ðại Chủng Viện Sao Biển
- Tôi làm chú nhỏ
- Xem phim chui
- SBC, giai thoại
TÂM TƯ
- Anh ấy, bạn tôi
- Một lần trở về
- Ngôi nhà là để ra đi
- Cần lớn toàn diện bằng "tự giác" rồi "giác tha"
- Ngày chờ sống lại
- Phục Sinh hay chỗi dậy?
- Dị ứng
- Thao thức tình mẹ
THEO GIÒNG
- Một vài con số cần biết
- Những chuyện quanh tôi
- Chuyện hàng xóm
- CSB qua Internet
- Bên ni bên nớ
- Chúa có đổ xí ngầu?
- Chuyện rất ngắn
- Lời Khép
TÂM TƯ SAO BIỂN 2001
SBC, Giai Thoại
Hữu 62

Khi kinh dâng ngày vừa xong, cả góc nhà ngủ gần cửa ra vào nhốn nháo. Lê mếu máo, “đồ đạc tao mất sạch”. Ngọc dáo dác, “chỉ còn quần tà lỏn!” Không biết giờ trộm đến thăm, nên hai đứa mất cả hai cái vali.

Chuyện cứ vậy đã, kinh lễ rồi hãy tính. Cơm nước xong, hai vali được nhanh chóng phát hiện, bên cạnh mấy hàng dừa sát biển. Quần áo, đồ đạc của Ngọc mất sạch. Cái vali kia còn nguyên vẹn, mạc khải rõ ràng tung tích của khổ chủ. Một vali nặng! Các bạn đừng tưởng bở: toàn bộ nghêu sò ốc hến, san hô trăm loại, lại thêm mấy bó thuốc điếu, loại làm dịu cơn ghiền. Bây giờ mới biết Lê là tay sưu tầm “đá quí” và “buôn thuốc phiện”, tên trộm nghĩ thế, nên chắc phải lầm bầm văng tục vì phải khiêng cái vali nặng, mà công dã tràng.

Phương án “săn bắt cướp” được mọi người hưởng ứng. Các toán canh gác hăng say làm nhiệm vụ, ca kíp rành mạch mỗi đêm, vì có dịp mà nghịch đôi chút!

Mới chưa đầy tám giờ tối mà đã có ánh đèn pin quét trên mấy hàng dừa ven biển. Trộm! Kế hoạch được triển khai ngay. Hai cánh bao vây chặn đường tháo của địch. Phía Đồng Ðế các chú trung, phía Hòn Chồng các chú lớn. Trời lấm tấm mưa, mỗi chú một cọc mùng, hành quân ngay. Vừa nôn nóng bắt trộm, lại vừa sợ, nên cánh chú lớn chưa kịp đến địa điểm phục kích thì đã nghe tiếng hò hét vang trời từ phía Đồng Ðế. Mấy tên trộm từ mấy gốc dừa bị bất ngờ, vụt chạy. Mấy chú lớn lanh như cắt bám sát. Vút! vút! Mấy cọc mùng cong lên cong xuống. Tên trộm luống cuống bị sóng quấn chân, té nhào. Quân ta nhào vô ôm chặt, cọc mùng vụt túi bụi. Khốn nỗi mấy anh cảm tử của ta lãnh đủ, đầu cổ, lưng mông, chân cẳng không sót chỗ nào. Đau quá, Hoành đành phải cho địch thoát thân vào bóng tối.

Phe ta rút quân. Chiến lợi phẩm: một ghe dừa trái, có lẽ được hái từ đầu tối. Bỗng một bất ngờ thú vị. Một tên trộm còn đeo lủng lẳng trên tàu dừa, hắn không dám leo xuống vì sợ lộ. Các cọc mùng đồng loạt hướng về tên trộm, giơ cao, chắc chắn không để trật đích như hồi nãy nữa: “Xuống!” - “Xin các anh để từ từ em xuống, mỏi tay quá rồi, em rớt đây!”. “Bịch!” Mấy cọc mùng cong quắp! Tên trộm bị điệu đến ông gác-dan. Ông nầy vừa trói vừa run. Ông dùng dây mũi bò, cẩn thận quấn từ trên xuống dưới, một vòng rồi hai vòng. Dây còn dài, ông quấn tiếp. Cuối cùng tên trộm biến thành cái “bánh tét”.

Quân ta mỗi người được một viên thuốc cảm, lủi thủi lên giường ngủ, ngày mai chờ phán quyết của ban Giám luật.

Một kỷ niệm
Hữu 62